Thứ Tư, 18 tháng 12, 2019

Đạo diễn Lê Hoàng đưa ra lập luận "thức tỉnh" đám đông định kiến

Thời trẻ trai, Lê Hoàng rất khoái đọc cuốn sách "Người Việt cao quý". trước hết, tưởng do một ông Tây viết, sau này mới biết đó là tác phẩm của nhà văn Vũ Hạnh. Thì có làm sao. Dù Tây hay Ta viết, người Việt vẫn cao quý như thường. Nhưng Lê Hoàng lại tin chắc rằng, đáng lẽ chúng mình còn cao quý hơn, nếu bớt đi một thứ, đó là tính tò mò, nếu bớt đi tò mò chắc chắn chúng mình sẽ bớt đi luôn cái thói thích "nhúng mũi" vào chuyện của người khác, và một khi bớt đi cái thói nhũng mũi ấy, chúng mình sẽ thôi không còn nói xấu, móc xỉa, đồn thổi, phê phán, chỉ trích… ai cả.

Các nhà lý luận hay nói bất cứ cái gì cũng có tính hai mặt. Lê Hoàng chả phải nhà nghiên cứu, chỉ là một kẻ dân thường nên cứ bạo dạn kết luận rằng tò mò và cái thói dèm pha rõ ràng xấu nhiều hơn tốt, thậm chí xấu rất to.

Đạo diễn Lê Hoàng đưa ra lập luận thức tỉnh đám đông định kiến - Ảnh 1.

Đạo diễn Lê Hoàng

Nhà văn Nguyễn Khải đã từng viết "nhiều việc tốt đẹp đã bị ung thối chỉ vì dư luận", nghĩa là nhiều kẻ mới chỉ biết manh nha đã phán như đúng rồi. Dân tò mò chuyên nghiệp đâu chỉ chờ sự xảy ra rồi mới xem bình luận, họ còn phán đoán, còn can thiệp, còn tiến công đời tư, chuyện yêu đương của những người mà thậm chí họ chẳng biết mày mặt ngọn ngành ra sao.

Gần đây Lê Hoàng có xem một đoạn phim của PNJ đưa ra ý kiến về ái tình đích thực giữa đám đông dư luận (nói trắng ra là đám đông vừa tò mò vừa nhiều định kiến). Đoạn phim có vỏn vẹn 3 phút, là những câu chuyện tình có thật của người trong cuộc: cô gái khuyết tật và anh kỹ sư người nước ngoài, đôi vợ chồng cả hai đều chuyển giới, cặp vợ trẻ chồng già chênh nhau đến 3 con giáp… mà thoạt nghe qua đã biết rằng đây là những miếng mồi ngon cho dân dèm pha chuyên nghiệp.

Bởi lẽ chính lực lượng khôn cùng đông đảo này đã bị nhồi sọ từ tấm bé: công chúa phải lấy hoàng tử, cưới nhau phải môn đăng hộ đối, trai tài phải đi cùng gái sắc… tình ái nào mà không nằm trong khuôn thước tầng lớp đều khiến họ khó chịu, cảm thấy chướng tai gai mắt lắm cơ, không thì ăn cũng không ngon, mà ngủ cũng chẳng yên.

Xem hết đoạn phim, Lê Hoàng kết luận một điều rằng: dân dèm pha dù có chuyên nghiệp đến đâu thì cũng sẽ phải ngã mũ chào thua những tình đích thực, những tình ái đủ mạnh mẽ để vượt qua các bức tường thành kiến và các lớp băng tư duy thủ cựu vừa dày vừa lì lợm tồn tại từ thời mông muội mãi chẳng chịu tan cho tầng lớp hiện đại nhờ.

Đoạn phim ngắn được đạo diễn Lê Hoàng nhắc đến

Con người vốn không phải cọp beo, không thích săn bắt các con vật nhỏ hơn để ăn thịt. Cũng không phải cáo hay chó sói để bắt trộm gà, không phải gấu để trèo lên phá tổ ong và không phải chim sâu để xơi tái con sâu, con người chỉ uống sữa và ăn mỳ gói là chính, vì vậy tính hiền lành, nhỏ nhẹ đã mang sẵn trong tim.

Đấy là mới nói đến tinh thần, còn về thể chất thì con người nói chung đẻ ra không có móng vuốt như cọp, không có răng nanh như lợn lòi, không có nọc như rắn hổ mang, thế thì dễ thương cũng là điều bức.

Thế nên không việc gì chúng mình phải chọn đi ngược lại với quy luật tiến hoá của nhân loại, để suốt ngày đi tò mò, rồi phán xét người khác bạn nhé, đặc biệt người yếu hơn mình.

Lê Hoàng thấy rằng, PNJ đã làm được một cái việc rất là có ích, đó là truyền tải thành công đến nhiều người thông điệp đầy ý nghĩa: tình thực thụ phát xuất từ cảm xúc tình thật sẽ đủ mạnh mẽ để vững vượt qua mọi sức ép từ định kiến tầng lớp.

Lê Hoàng muốn nhắn gửi đến những cặp đôi yêu nhau nếu nhỡ có đang tranh đấu với dư luận, rằng bạn thật dũng mãnh khi không lùi bước trước cáo, chó sói, lợn lòi, rắn hổ mang..., và bạn cũng thật phi thường khi tự tìm cách thoát ra khỏi cái vòng kim cô của thành kiến.

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc

Ẩn trong mỗi bóng cây, là những lá thớ của thời kì. Mỗi năm cây thêm một vòng thớ gỗ, người ta nhìn vào thớ gỗ đó cũng biết tuổi tác, vòng đời của cây, những nắng mưa mà cây đã sang trọng. Đó là nhật ký của cây. Cây xanh không nói, những điều cây thấy đã được ghi và giữ gìn bên trong cuốn nhật ký kia rồi!

Một chiều như mọi chiều, công việc bận rộn khiến tôi lúc nào cũng loay hoay, quay cuồng, tôi thèm khát một điều gì đó tươi mới, dị biệt. Thế là lò dò lên mạng định tìm những điều hay ho, lạ lạ, nhòm sẽ giúp mình tốt lên. Tìm một hồi thì lần mò đến một fanpage có cái tên rất dễ thương: “Sống dưới tán cây”. hốt nhiên tôi lại nhớ đến câu trích dẫn đọc đâu đó từ khá lâu rồi của José Martí - một nhà lãnh đạo Cuba, đại ý rằng: “Trong thế cục này, có 3 việc cần phải làm: Trồng một cái cây, nuôi một đứa trẻ và viết một cuốn sách.”

Viết một cuốn sách là chuyện quá khó. Sinh và nuôi dạy một đứa trẻ lại càng không dễ dàng, nhưng việc trồng một cái cây thì khác. cho nên, đó là việc trước nhất, và vững chắc cũng là công việc dễ nhất trong cả 3 việc trên.

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc - Ảnh 1.

Nhưng tôi đảm bảo đó là chuyện không hề dễ dàng. Bạn đã từng bao giờ trồng một cái cây chưa? Trồng một cái cây từ đầu đến cuối?

Có một lần, tôi tham gia sự kiện “Green Talk - Trồng tương lai", một hoạt động nằm trong chuỗi chiến dịch WeDo Trồng cây với mục đích lan toả tình ái màu xanh đến với mọi người.

Sau hôm đó, tôi đại thú vị với việc trồng cây nên đã mua hạt giống, tập cách gieo trồng và “nuôi" một chiếc cây cho chính bản thân mình.

Nhìn một cái gì đó ngày ngày lớn lên trong vòng tay mình là một cảm xúc rất lạ kỳ. Tôi thậm chí xúc động khi nhìn thấy những hạt giống tí xíu mới hôm nào nay đã vươn mình thành những tán lá xanh mượt.

Thế nhưng, từ phấn chấn chăm bẵm, tưới nước cho cây mỗi ngày thì tôi tưới cây thưa dần, thưa dần… Đến ngày nọ, tôi hoảng hốt khi thấy cây đã chết. Những chiếc lá rũ hẳn ra, khô khốc… Nó đã chết vì thiếu nước, hoặc chết vì lãng quên…

Đó là câu chuyện của tôi, để biết rằng trồng một cái cây chưa từng là dễ. Như trong cuốn “Hoàng Tử Bé” từng lý giải, nó chỉ là một cái cây xa lạ nào đó trong hàng vạn cây trên đời. Nhưng khi bạn đã cảm hóa nó, nó sẽ sống cho bạn, vì bạn, và bạn phải có bổn phận với cái cây của bạn mãi mãi. Dù có thế nào đi nữa, cũng đừng rời xa nó. Đừng rời xa có tức là đừng lãng quên, đừng phai lạt, và chờ, nếu phải thế.

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc - Ảnh 2.

Trồng một cái cây không đơn giản chỉ là gieo hạt của nó xuống đất, đó chỉ là bước trước nhất và dễ nhất thôi. Trồng một cái cây là từ khi đưa nó gửi xuống đất, bạn phải chăm bẵm nó mỗi ngày, thương xót nó, coi nó như một người bạn, một thành viên của gia đình.

Bởi, bạn biết không, theo một nghiên cứu, cây cối hoàn toàn có cảm xúc và có thể cảm nhận ái tình. Một cá thể cây đều có một câu chuyện riêng, thậm chí có những cây còn hơn thế nữa, chúng giúp con người lưu giữ những ký ức, là một phần của thanh xuân tươi đẹp, tạo ra niềm tin và ghi nhớ những nỗi đau buồn.

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc - Ảnh 3.

Cây cối mang đến cho ta những phép ẩn dụ và cảm hứng kỳ diệu: người ta vẫn dùng hình ảnh chiếc lá đâm chồi nảy lộc, một mai hoa, kết trái và biểu tượng cho thành công, cho sự gặt hái, cho những điều đẹp đẽ. Và màu xanh tươi mát của lá cây cũng là sắc màu truyền rất nhiều năng lượng và cảm hứng cho ta.

vững chắc rằng một trong những giai thoại đáng để ý nhất trong những câu chuyện kể đầy cảm hứng về cây cối sẽ là về một cây rất lừng danh - cây táo. Chuyện kể rằng, năm 1666, có một quả táo đã rơi trúng đầu một chàng trẻ trai tên là Isaac Newton, để rồi câu hỏi được đặt ra là "vì sao quả táo lại luôn rơi xuống mặt đất theo phương thẳng đứng?”

Một văn bản viết tay có từ thế kỷ 18 được lưu trữ trong kho của Hoàng gia Anh ở London có kể lại rằng: trên đường Newton từ Cambridge về nhà, Isaac Newton đã ghé vào một khu vườn và ngồi suy nghĩ, cho đến khi bỗng nhiên một quả táo rơi xuống trúng đầu. Theo đó, "khái niệm về lực hấp dẫn đã phát sinh trong đầu của Newton... khi ông bị tác động bởi quả táo rơi xuống tại thời khắc mà ông đang trầm ngâm suy nghĩ vô định". Sau đó Newton đã phát minh ra Định luật Vạn vật hấp dẫn.

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc - Ảnh 4.

Cây cối chính là miền ký ức của thiên nhiên, từng tuồng như đó có người nói: “Từng lớp vỏ cây sinh trưởng hàng năm đều hấp thu và mang hơi thở của chính năm đó, từ đó được chuyển hóa thành carbon, vì thế cây cối là những cá thể lưu giữ sự vận động và biến đổi của cả một thành phố".

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc - Ảnh 5.

Sự sống từ một cây non, bạn còn nhớ trong phim Wall-E (Rô - bốt biết yêu) không?

Wall-E vốn là rô bốt quét dọn. Ngày qua ngày, Wall-E tận tụy làm việc nhưng lúc nào cậu cũng cảm thấy buồn tẻ và đơn chiếc. Âm ỉ trong cậu vẫn luôn là giấc mơ có ngày sẽ gặp được một người mà cậu có thể nắm tay như trong đoạn phim tình cảm lãng mạn của con người mà cậu vẫn xem. Rồi "ai đó” rút cục cũng đã xuất hiện thật. Eve là tên của nàng. Nhiệm vụ của Eve là tìm và mang về bất kể một mầm sống nào từ địa cầu. Chỉ cần một bằng chứng cho thấy Trái đất có sự sống, loài người sẽ trở về.

Một lần trong lúc quét dọn, Wall-E nhìn thấy một màu xanh rất kỳ lạ mà có lẽ trong cuộc đời thu vén đầy bụi bặm thì đây là lần trước hết cậu thấy một mầm sống kỳ diệu đến vậy. Và dù chẳng biết đó là gì nhưng cậu vẫn quyết định mang cây con bé xíu đó về nhà bởi màu xanh non trội giữa không gian xám xịt của địa cầu. Tặng Eve chồi xanh với hy vọng được khiêu vũ cùng nàng, Wall-E đâu ngờ Eve ngay tức khắc "giam cấm" món quà và quay về phi thuyền Axiom mà không một lời giảng giải. Theo tiếng gọi con tim, Wall-E dại khờ bám theo Eve...

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc - Ảnh 6.

Tại Axiom tối tân và tinh tươm, con người tồn tại trong tẻ nhạt và mất khả năng tư duy. Con người không còn nhiều xúc cảm cho đến khi Wall-E xuất hiện cùng tình với Eve. Những đổi thay trước tiên xuất hiện, họ biết nhìn vào mắt nhau, chuyện trò, chạm tay nhau. Những viên đất dính vào thuyền trưởng từ cái bắt tay với Wall-E dẫn dắt ông tìm định nghĩa về địa cầu, giúp ông học lại về quê hương bỏ quên của mình. Wall-E dẫn dắt mọi người đồng tâm đưa mầm cây – đại diện cho hy vọng sống – về địa cầu.

Những định nghĩa bị quên lãng như: cây xanh, đất, đại dương... được tìm lại trên các từ điển điện tử. Và con người đã trở lại địa cầu để được sống một cuộc đời thực sự.

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc - Ảnh 7.

Những mầm xanh từ lâu đã hết sức gần gũi, len lách vào cuộc sống hằng ngày và trở thành một phần trong ký ức tươi đẹp của mỗi chúng ta. Chúng ta đã từng có những sân chơi rợp bóng cây xanh, vui đùa bên đám bạn. Nhớ mãi tuổi thơ đầy nô nức, chơi trốn tìm ở khu đất rộng trước nhà. Ở đó có hàng tá cây xanh nào bàng, nào phượng, nào me,... Chúng ta tìm cho mình những bóng cây xanh mát - những sân chơi tự nhiên nhất để thoả thích vui đùa, trải nghiệm tuổi thơ tinh quái. Vườn cây với đủ loại hoa lá cành trở nên nguyên liệu "cực chẳng đã" để chơi đồ hàng, táo bạo hơn là chơi lợp mái nhà. Có cả hàng vạn trò mà tụi trẻ nít có thể bày ra chơi cả ngày dưới những tán cây mà không thấy chán. Cây xanh còn là ký ức về thanh xuân tươi đẹp. Lên mạng tầng lớp, thấy nhiều người kể về thời học trò từng đợi bạn "crush" mấy tiếng liền dưới gốc cây trước cổng trường, chợt nhận ra cây xanh đã từng gắn bó với mình suốt mười mấy năm "mài quần" trên ghế nhà trường. Những bóng cây nghe đâu luôn có trong ký ức thời học sinh mà khi sang, chúng ta đã không hề nhận ra.

Trồng một cây xanh, ta có một mầm hạnh phúc - Ảnh 8.

Ẩn trong mỗi bóng cây, là những lá thớ của thời gian. Mỗi năm cây thêm một vòng thớ gỗ, người ta nhìn vào thớ gỗ đó cũng biết tuổi tác, vòng đời của cây, những nắng mưa mà cây đã sang trọng. Đó là nhật ký của cây. Cây xanh không nói, những điều cây thấy đã được ghi và giữ gìn bên trong cuốn nhật ký kia rồi!

Link báo gốc: http://kenh14.vn/trong-mot-cay-xanh-ta-co-mot-mam-hanh-phuc-20191215022922519.chn
Bình luận