Thứ Tư, 18 tháng 12, 2019

Đạo diễn Lê Hoàng đưa ra lập luận "thức tỉnh" đám đông định kiến

Thời trẻ trai, Lê Hoàng rất khoái đọc cuốn sách "Người Việt cao quý". trước hết, tưởng do một ông Tây viết, sau này mới biết đó là tác phẩm của nhà văn Vũ Hạnh. Thì có làm sao. Dù Tây hay Ta viết, người Việt vẫn cao quý như thường. Nhưng Lê Hoàng lại tin chắc rằng, đáng lẽ chúng mình còn cao quý hơn, nếu bớt đi một thứ, đó là tính tò mò, nếu bớt đi tò mò chắc chắn chúng mình sẽ bớt đi luôn cái thói thích "nhúng mũi" vào chuyện của người khác, và một khi bớt đi cái thói nhũng mũi ấy, chúng mình sẽ thôi không còn nói xấu, móc xỉa, đồn thổi, phê phán, chỉ trích… ai cả.

Các nhà lý luận hay nói bất cứ cái gì cũng có tính hai mặt. Lê Hoàng chả phải nhà nghiên cứu, chỉ là một kẻ dân thường nên cứ bạo dạn kết luận rằng tò mò và cái thói dèm pha rõ ràng xấu nhiều hơn tốt, thậm chí xấu rất to.

Đạo diễn Lê Hoàng đưa ra lập luận thức tỉnh đám đông định kiến - Ảnh 1.

Đạo diễn Lê Hoàng

Nhà văn Nguyễn Khải đã từng viết "nhiều việc tốt đẹp đã bị ung thối chỉ vì dư luận", nghĩa là nhiều kẻ mới chỉ biết manh nha đã phán như đúng rồi. Dân tò mò chuyên nghiệp đâu chỉ chờ sự xảy ra rồi mới xem bình luận, họ còn phán đoán, còn can thiệp, còn tiến công đời tư, chuyện yêu đương của những người mà thậm chí họ chẳng biết mày mặt ngọn ngành ra sao.

Gần đây Lê Hoàng có xem một đoạn phim của PNJ đưa ra ý kiến về ái tình đích thực giữa đám đông dư luận (nói trắng ra là đám đông vừa tò mò vừa nhiều định kiến). Đoạn phim có vỏn vẹn 3 phút, là những câu chuyện tình có thật của người trong cuộc: cô gái khuyết tật và anh kỹ sư người nước ngoài, đôi vợ chồng cả hai đều chuyển giới, cặp vợ trẻ chồng già chênh nhau đến 3 con giáp… mà thoạt nghe qua đã biết rằng đây là những miếng mồi ngon cho dân dèm pha chuyên nghiệp.

Bởi lẽ chính lực lượng khôn cùng đông đảo này đã bị nhồi sọ từ tấm bé: công chúa phải lấy hoàng tử, cưới nhau phải môn đăng hộ đối, trai tài phải đi cùng gái sắc… tình ái nào mà không nằm trong khuôn thước tầng lớp đều khiến họ khó chịu, cảm thấy chướng tai gai mắt lắm cơ, không thì ăn cũng không ngon, mà ngủ cũng chẳng yên.

Xem hết đoạn phim, Lê Hoàng kết luận một điều rằng: dân dèm pha dù có chuyên nghiệp đến đâu thì cũng sẽ phải ngã mũ chào thua những tình đích thực, những tình ái đủ mạnh mẽ để vượt qua các bức tường thành kiến và các lớp băng tư duy thủ cựu vừa dày vừa lì lợm tồn tại từ thời mông muội mãi chẳng chịu tan cho tầng lớp hiện đại nhờ.

Đoạn phim ngắn được đạo diễn Lê Hoàng nhắc đến

Con người vốn không phải cọp beo, không thích săn bắt các con vật nhỏ hơn để ăn thịt. Cũng không phải cáo hay chó sói để bắt trộm gà, không phải gấu để trèo lên phá tổ ong và không phải chim sâu để xơi tái con sâu, con người chỉ uống sữa và ăn mỳ gói là chính, vì vậy tính hiền lành, nhỏ nhẹ đã mang sẵn trong tim.

Đấy là mới nói đến tinh thần, còn về thể chất thì con người nói chung đẻ ra không có móng vuốt như cọp, không có răng nanh như lợn lòi, không có nọc như rắn hổ mang, thế thì dễ thương cũng là điều bức.

Thế nên không việc gì chúng mình phải chọn đi ngược lại với quy luật tiến hoá của nhân loại, để suốt ngày đi tò mò, rồi phán xét người khác bạn nhé, đặc biệt người yếu hơn mình.

Lê Hoàng thấy rằng, PNJ đã làm được một cái việc rất là có ích, đó là truyền tải thành công đến nhiều người thông điệp đầy ý nghĩa: tình thực thụ phát xuất từ cảm xúc tình thật sẽ đủ mạnh mẽ để vững vượt qua mọi sức ép từ định kiến tầng lớp.

Lê Hoàng muốn nhắn gửi đến những cặp đôi yêu nhau nếu nhỡ có đang tranh đấu với dư luận, rằng bạn thật dũng mãnh khi không lùi bước trước cáo, chó sói, lợn lòi, rắn hổ mang..., và bạn cũng thật phi thường khi tự tìm cách thoát ra khỏi cái vòng kim cô của thành kiến.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét