khuya sớm 9/2, tập 1 chương trình " " đã lên sóng trên kênh VTV3. Hai ngôi trường được chương trình ghé đến trước nhất ở TP.HCM là trường THPT Gia Định và trường THCS Hồng Bàng với sự xuất hiện của những học sinh dám đứng lên "bục dũng khí" để nói lên suy nghĩ, tâm tư của mình trước bạn bè, thầy cô và bác mẹ. Chương trình được dẫn dắt bởi MC Khả Ngân - Jun Phạm - Gil Lê.
Để lại ý nghĩa và nhiều tiếng cười nhất trên bước lên "bục dũng khí" là ba em Thuận Hưng - Thanh Thanh - Trọng Nhân đến từ trường THCS Hồng Bàng với câu chuyện mang tên "Biệt đội kén ăn". Đây là câu chuyện gần gụi và thích thú đối với các bạn học sinh cũng là vấn đề được các bạn nhỏ quan tâm nhiều nhất vì hằng ngày phải ăn những món ăn mình không thích hoặc bị gia đình bắt ép ăn nhiều để bảo đảm chất dinh dưỡng. Đây cũng là nổi khổ của các bậc phụ huynh, đôi khi vì muốn đảm bảo sức khỏe cho con nên cũng phải "bắt ép" ăn trong thực đơn hàng ngày. Và lấy hết can đảm ba bạn đã nói ra nghĩ suy của mình trước đông đảo các bạn cùng trường và đặc biệt là 3 phụ huynh đang đứng ở dưới sân trường về việc ăn uống hàng ngày, những món ăn mà mình không thích.
Thanh Thanh đã nhìn thẳng vào mẹ và nói: "Mẹ ơi, các món ăn mẹ làm rất ngon và bồi bổ nhưng mỗi khi mẹ làm được một món nào đó thì cho con và ba ăn cả ngày, cả tuần có khi là cả tháng thậm chí cả năm. Con ám ảnh nhất là món hoành thánh mẹ làm, con ăn từ hè lớp 5 đến lớp 6 có khi vô năm mẹ làm cho con để ăn sáng, tại sao có một món mà mẹ cứ làm hoài". nghĩ suy của Thanh Thanh khiến cả sân trường cười òa và mẹ Thanh Thanh cũng bật cười trước những lời nói của con gái. Mẹ Thanh Thanh giảng giải: "Vì công việc của mẹ, nhiều khi mẹ đi chợ sẵn, bữa sau mẹ lại làm lại món như vậy, mẹ sẽ rút kinh nghiệm và nấu những món con và ba thích", cô cũng không quên gửi lời xin lỗi đến con gái của mình. Thanh Thanh san sớt, con cám ơn những món mà mẹ nấu vì tràn đầy tình cảm nhưng hy vọng sau này mẹ đừng có nấu duy nhất một món nữa vì cô bé đã ngán và sợ.
Đến lượt Thuận Hưng em liền hô lớn: "Bà nội ơi, gia đình mình món cải mặn rất đặc trưng, ông nội cũng rất thích nhưng mỗi lần bà nội nấu thì sáng - trưa - chiều - tối đều ăn cải mặn. Sở dĩ bà nội tưởng con thích ăn cải mặn như vậy là do lúc trước con bị các bạn nói là nhạt, thiếu muối do vậy con chũm ăn thật nhiều để đổi thay nhưng con không thấy thay đổi gì hết mà khiến con ghét món ăn này luôn và vẫn nhạt". Bà nội cũng xúc động rơi nước mắt và gửi lời xin lỗi đến cháu trai và hứa sẽ nấu nhiều món ăn khác nhau để cả gia đình cùng ăn. Dưới sân trường các bạn học trò đều hô to "Hưng cải mặn" trong tiếng cười của hết thảy mọi người, MC Gil Lê bật cười khi Thuận Hưng đã đỡ nhạt.
Cậu bé mũm mĩm Trọng Nhân dõng dạc hỏi bố: "Con chỉ muốn hỏi ba một điều thôi, vì sao ba ép con ăn giá hoài vậy, con biết là gia đình mình có truyền thống ngã giá, từ nội ngoại, họ hàng, ông chú bác người nào cũng ăn giá ngoại trừ mình con, cứ mỗi lần đi ăn tiệc nhà ngoại nấu giá thì ba cứ ép con ăn, ba nói là con phải tuân theo truyền thống gia đình, nhưng ba ơi con thật sự cực kỳ ghét món giá, mỗi lần nhìn thấy hay hửi con cũng muốn xỉu rồi, vì sao ba cứ ép con ăn giá hoài vậy". Lời đãi đằng của Trọng Nhân khiến các học sinh bật cười và chờ câu trả lời từ người bố.
Trước những lời nói của con trai, bố Trọng Nhân san sẻ: "Ba xin lỗi, vì con tham gia ca đoàn nên hát từ năm 7 tuổi, giá mỗi lần con ăn vào thì giọng thanh và đỡ ồ như vịt đực, giá cũng là chất xơ rất tốt, con thì đã 60 ký, con ăn nhiều chất đạm mai mốt lăn còn nhanh hơn đi, do vậy không chỉ giá mà các món ăn có chất xơ ba đều ép con ăn hết, con thông cảm cho ba nha". Đặc biệt, ba bạn còn đồng thanh với nhau gửi đến thông điệp: "Tụi con chỉ muốn ăn những món tụi con thích" khiến cả sân trường vỗ tay và ba phụ huynh đều đồng ý.
Xuân Tâm và Thanh Trà mang tới câu chuyện "Truyền cảm hứng học Sử", cả hai cũng là thành viên của đội tuyển Lịch sử của trường. Theo suy nghĩ của Xuân Tâm thì môn sử được các phụ huynh xem "nhẹ" khi chỉ cần đủ điểm vượt qua môn và không cần bỏ công sức quá nhiều, và trong bối cảnh đương đại thì môn Sử cũng không khởi hành từ thực tiễn và đang mất dần đi vị thế của mình. Cả hai nghĩ môn học này rất dễ dàng, nhưng trong vòng 2 tháng vào đội tuyển Sử thì mọi quyết tâm và máu nóng đều bị đánh mất, phải học từ 6h sáng cho đến 10h đêm, tuy nhiên hai bạn không hối tiếc vì có thêm nhiều bài học, kỷ niệm. Cả hai gửi đến thông điệp học Sử không quá sức ép về lý thuyết, học về nguồn gốc đất nước, các anh hùng dân tộc và nhờ vào đó có những nghĩ suy, tâm hồn trưởng thành hơn. Jun Phạm cũng cho biết, ngày xưa đi học anh cũng rất sợ môn Sử, nhưng hai học sinh cho anh thấy một niềm tin mãnh liệt cho sự phát triển của môn học này.
Đào Hoàng Thơ học lớp 11 cũng đến từ trường THPT Gia Định đã mang đến câu chuyện "Mèo con đi lạc", cô bé cho biết nhà nuôi rất nhiều mèo hoang và có một chú mèo tên Múi rất thích đi chơi. Và trong đợt thi học kỳ, Múi đã đi chơi nhiều ngày không về, cả hai mẹ con đi tìm Múi vẫn không thấy nên vừa buồn và tức vì nghĩ Múi đã bị bắt trộm, Thơ còn không khiên chế được và lên viết story lên mạng xã hội với nội dung "góc khẩu nghiệp" để mắng chửi những người bắt trộm chó mèo, và hôm sau cô bé đã không thi được môn Lý vì nghĩ rằng đã nói những lời tạo nghiệp phần còn lại là lo cho Múi, nhưng hôm sau Múi lại bất ngờ xuất hiện ở nhà sau mấy ngày đi bụi. Qua câu chuyện này, cô bé mong muốn trước mọi việc hãy tĩnh tâm trước khi đưa ra những lời nói công khai và "khẩu nghiệp sẽ bị nghiệp quật".
Bạn nữ Nguyễn Vũ Đan Quỳnh học lớp 11 san sớt về áp lực khi phải gánh trên vai hai từ "thủ khoa". Cô bé may mắn thi tuyển lớp 9 lên lớp 10 thì có số điểm cao nhất thành phố, từ đó cô bé được bạn bè ngưỡng mộ và được các bậc phụ huynh xem là "con người ta" trong truyền thuyết, là hình mẫu để các học trò phải noi theo và học hỏi. Đan Quỳnh rất vui vì những gắng đã được mọi người nhìn nhưng lại có một áp lực mang tên "thủ khoa" mà không thể chia sẻ cùng với ai, khi đứng trước các kỳ thi lớn đã không còn là mê say mà là nỗi sợ hãi, và tự đặt câu hỏi cho mình: "Lỡ như mình thất bại thì sao?". Đan Quỳnh chỉ muốn là một học trò bình thường được học và vui chơi, bước vào một kỳ thi bằng sự ham chứ không phải áp lực. Cô bé còn tả khao khác qua câu nói: "Minh là Đan Quỳnh, học sinh lớp 11D1 chứ không phải là một thủ khoa nào hết".
Đan Quỳnh cũng muốn gửi đế bố lời cảm ơn sâu sắc vì đã luôn bên cạnh và ủng hộ con gái và hô tô: "Ba ơi con yêu ba". Đứng dưới sân trường, bố của em cũng nghẹn ngào và hiểu rõ sức ép của con gái, bố Đan Quỳnh cũng san sẻ: "Khi nói về việc học của con ba rất vui và tự hào vì con gái luôn nghĩ cho ba, mai sau sau này ba chỉ cầu xin có sức khỏe để nhìn hành trình con trưởng thành". áp lực của Đan Quỳnh cũng được bố san sẻ phần nào, các bạn cũng yêu thương và đồng cảm với áp lực của "Thủ khoa".
Ngô Trần Cẩm Tú học lớp 11 mang đến câu chuyện về mâu thuẫn tình bạn. Em và một bạn nam cùng làm một dự án nghiên cứu khoa học nhưng khi làm việc chung lại cãi nhau rất nhiều và sau đó cả hai dần ít nói chuyện dù làm chung đề tài hơn 7 tháng. Đứng trên "bục dũng khí" cô học sinh đã hỏi thằng bạn mình: "Tao có làm gì sai với mày không?" và mong đợi đáp án để hiểu rõ hơn mối quan hệ này. Bạn nam đã cho biết sức ép ở vòng quốc gia rất lớn, cùng học chung lớp mà cùng đề tài và làm rất nhiều việc cùng một lúc nên đã có những sức ép. Tuy nhiên, sau khi bộc bạch những điều khó nói cùng nhau, cả hai đã hiểu nhau hơn và hy vọng bỏ qua những điều không phải. Sau cấp ba, sau đại học và vào cuộc sống, cả hai vẫn là bạn.
Bùi Phúc Nguyên học sinh lớp 11 mang đến câu chuyện "Phải luôn giữ mơ ước", em có niềm đam mê với âm nhạc và cho rằng ai cũng có mong ước và ắt ước mơ đều đẹp, nam học sinh khuyên các bạn phải luôn giữ ước mơ của mình, và còn hứa sáng tác một ca khúc cho Jun Phạm. Nữ Sinh Bùi Thanh Duyên cũng mang đến câu chuyện nữ quyền, là con gái không chỉ công dung ngôn hạnh mà còn có thể học võ, và muốn san sớt là con gái hiện đại thì hãy tự tín làm những điều mình thích, vì cuộc sống này là của chính bản thân mình.
Không chỉ là vấn đề về học đường, cô bé Phạm Thi Thùy Linh đã kiêu dũng nói ra những lời chân thật gửi đến mẹ và bố - người không phải ba ruột của mình, cô bé đã mạnh bạo hỏi bố rằng qua những sóng gió mà mẹ đã sang trọng thì bố có sẵn sàng chở che cho phần đời còn lại của mẹ. Trước câu hỏi trù trừ của con gái nhỏ, khi đã biết nghĩ suy và lo âu cho hạnh phúc của mẹ thì bố của nữ sinh đáp: "Con cứ yên tâm ba luôn sẵn sàng bên cạnh mẹ con, toan lo cho con, gia đình sẽ luôn hạnh phúc và có tiếng cười". Cô bé cũng gửi đến mẹ lời nhắn nhủ: "Mẹ ơi, không cần phải mạnh mẽ nữa, con biết là mẹ mệt rồi, và tất tật những mơ ước của mẹ hãy cùng san sẻ với con".
Một trong những câu chuyện của tuổi mới lớn tưởng chừng rất nhỏ nhưng vô tình để lại nhiều thương tổn là niềm kiêu hãnh, sự yêu của bác mẹ dành cho con của mình qua câu chuyện "Mẹ có bao giờ tự hào về con" của nữ sinh lớp 11 Song Young Mi. Cô bé đã khóc nghẹn khi san sớt suy nghĩ của mình cho mẹ và chị gái nghe vì sao năm lớp 7 lại cầm cố phấn đấu để được hạng nhất. Cuối năm lớp 6 cô bé chỉ đứng hạng ba, chị gái được hạng nhất, mẹ đi đâu cũng chỉ khoe về chị khiến cô bé rất buồn, và cố kỉnh để mẹ biết bản thân không kém cạnh chị gái. Em nói: "Con muốn mẹ một lần kiêu hãnh về con" và bạo dạn đặt câu hỏi cho mẹ: "Mẹ có bao giờ kiêu hãnh về con chưa?".
Trước câu hỏi và những lời thông tõ của con gái sau nhiều năm, mẹ của nữ sinh đã nói: "Nếu mẹ có nói gì hay làm gì cho con buồn thì mẹ xin lỗi, nếu những lời nói của mẹ làm con hiểu lầm mẹ thiên tư chị thì không phải như vậy đâu, mẹ chỉ muốn tốt cho con, lấy tấm gương của chị ra để nói, thật lòng mẹ rất kiêu hãnh về con và kiêu hãnh về cả ba chị em. Có những lúc mẹ đi làm về hơi mệt thì mẹ có cáu gắt thì mẹ xin lỗi, con hãy xem mẹ như bạn có gì cứ nói cho mẹ biết, đừng có giữ trong lòng". Sau khi nghe những lời mẹ nói, nữ sinh san sẻ những điều nói ra chỉ mong gia đình hiểu nhau hơn, và muốn xin lỗi chị gái vì những lúc hay cãi lời và chị luôn nhường mình.
Chị gái cũng cho rằng bản thân cũng bị so sánh nhưng không để tâm nhiều, những lúc đó mẹ không muốn hạ bệ nhưng chỉ muốn bản thân tốt hơn, việc bị so sánh rất bình thường, ai cũng có những điểm mạnh nhưng cũng tránh khỏi những sai trái trong cuộc sống. Chị gái gửi lời xin lỗi đến em vì nhũng điều xảy ra. Nữ sinh cũng lần đầu nói ra việc mình thỉnh thoảng rất ghét chị gái vì chị cái gì cũng giỏi hơn và hứa sau này sẽ không như vậy nữa. Mẹ cho biết: "bữa nay biết được tâm tình của con gái, vì trước giờ con đều giữ trong lòng và xin lỗi con".
Bước lên bục cô bé Nhật An muốn nói lên điều mình giấu trong lòng trong 7 năm qua là: "Mình thật sự không muốn làm lớp trưởng nữa", vì theo em đây là chức phận quan trọng thay mặt nghiêm phụ quản lý lớp, nhưng nó đã không còn là chức phận mà thành áp lực rất lớn. Lớp trưởng là người chịu nhiều oan nhất, em san sẻ: "Có những lần lớp ồn thì bị tía la vì sao lại để lớp ồn, không giữ lớp, mình chỉ muốn nói lớp trưởng cũng là học trò mà bổn phận của học sinh là học tập chứ không phải quản lý lớp". Tuy nhiên, cô bé cũng cho rằng được làm lớp trưởng sẽ có thêm nhiều bạn, được biết nhiều điều hơn nhưng song song đó cũng mất đi một vài người bạn, vì lúc giữ lớp đã ghi một số bạn vào sổ. Và hôm nay cô bé muốn nói lên tiếng lòng: "Hãy hiểu cho những người làm lớp trưởng, thay vì giận hoặc ghét thì hãy cộng tác để lớp thêm kết đoàn, vững mạnh".
Trước những tâm can lần đầu san sớt của lớp trưởng thì thành viên trong lớp cũng đã hiểu và cầm cố cùng lớp trưởng để giúp lớp ngày càng ngoan hơn và không để lớp trưởng buồn và còn gửi lời: "Năm sau bạn đấu làm lớp trưởng nữa nha". Bên cạnh đó, cô bé cũng cho rằng giáo viên đã "lừa" mình khi nói: "Thôi con chịu khó làm lớp trưởng, giữa năm cô tìm được bạn mới thì đổi cho con", đây cũng là câu nói khiến cô bé tin tức.
Cô bé Ngân Tâm học lớp 7 mang đến câu chuyện "Mong ba mẹ hãy tin tưởng con lần nữa". Cô bé kể lại thường bị ba mẹ nghi đi la cà với bạn bè, mỗi lần mất tiền thì đều đổ thưa cho con gái. Trong quá cố cô bé từng lấy tiền của mẹ nhưng đã trả lại và xin lỗi ba mẹ, nhưng từ đó ba mẹ không còn tin con gái. Lần lớn nhất mẹ mất tiền gần 1 triệu đồng và tiếp kiến ngờ con gái. Đứng trên "bục dũng khí" cô bé đã hỏi thẳng: "tại sao ba lại nghi ngờ trong khi con không làm việc này?".
Trước câu hỏi của con gái, người bố đã giải đáp: "Không phải ai cũng muốn nghĩ như vậy đâu, ba mẹ lo không phải mất một số tiền mà lo mất đi đức tính tốt ở con, ba mẹ đang rất lo vì sợ con sẽ phạm sai lầm nào đó đi quá mức có thể chấp nhận được, do vậy con phải hiểu cho cha mẹ. Ba mẹ mong muốn con đi đúng đường và mỗi lần con rơi ra ngoài thì ba mẹ sẽ chỉnh lại. Con vẫn là niềm tin của ba mẹ".
Phương Anh học lớp 7 cho biết về nhà luôn nghe được những câu tại sao không chịu giảm cân. Nghĩ đến việc giảm cân mọi người sẽ nghĩ đến chơi thể thao, ăn uống hợp lý nhưng riêng Phương Anh lại bị mẹ bắt chạy cầu thang. Đứng trên "bục dũng khí" cô bé muốn hỏi mẹ: "tại sao bắt con giảm cân bằng việc chạy cầu thang?".
đáp con gái, mẹ cho biết: "Con không có thời kì tập thể dục, ngoài đường nắng nóng, chạy cầu thang rất tiện lợi". Sau đó, cô bé đã đưa ra thời khắc biểu mới cho mình công thêm việc chơi bóng rổ, việc này có thể tăng chiều cao và giảm lượng calo trong thân. Mẹ cũng bất ngờ vì chia sẻ của về việc giảm cân và rất vui vì sự mạnh bạo của con gái.
Trần Gia Huy học lớp 9 mang đến câu chuyện "Đừng bao giờ xem thường niềm tin của người khác" kể về việc người bạn của mình ái mộ câu lạc bộ Liverpool nhưng đã thua đội thi đấu với tỉ số 3 - 0. Trước trận lượt về Liverpool được mọi người dự đoán là thua nhưng sau đó Liverpool đã giành thắng lợi với tỉ số 4 - 0. Thông điệp mà cậu học trò gửi đến là đừng xem thường niềm tin của người khác.
Tuyết Ngân mang đến câu chuyện "Mong cô coi ngó bản thân nhiều hơn" khi đứng trên bục và có những lời san sẻ rất đáng yêu với cô giáo của mình. Em chỉ mong cô sẽ trông nom ngoại hình và sớm có người thương. Tinh cảm của học sinh khiến cô giáo vừa vui và xúc động.
Thảo Vy học lớp 7 kể câu chuyện "Mong ba hãy biết nhận lỗi của mình". Ba từng đang tài xế mà nghe điện thoại và khi cô bé nói với ba thì đã bị mắng: "Con im đi", cô bé muốn biết vì sao ba lại la và không bằng lòng mình sai. Trước câu hỏi của con gái, người ba cũng giảng giải: "Nhiều khi người lớn cũng có điều khó nói, ba biết trong lúc tài xế không nên nghe được nghe điện thoại, hôm đó ba nóng nên cũng hơi nặng lời, ba biết cái sai và xin lỗi con vì đã lớn tiếng". Cô bé cũng nghẹn ngào gửi lời xin lỗi đến ba: "Ba ơi, con rất cần sự lắng tai của người lớn, con mong ba sẽ lắng tai con hơn, con yêu ba".
đam mê, thị hiếu là những điều bất cứ học trò nào cũng có. Cô bé Thanh Trà là nữ nhưng lại thích làm những vũ khí bằng giấy, điều này khiến bố không thích mà muốn con gái học thêu và nấu ăn. Cô bé đã dũng cảm nói: "Ba ơi, vì sao lại bắt con học những cái đó trong khi con không thích". Cô bé cũng nói về gu của mình: "Khi sử dụng giấy để xếp đồ vật con sẽ tăng lượng kiến thức trong não và sự sáng tạo, lúc đó não con sẽ phát triển và con có thể trở thành thầy thuốc giống ba mẹ".
Trước gu của con gái, người ba cũng không nghiêm cấm vì có thêm ý nghĩa rất lớn để sau này con có thể phát triển hơn trong nghề nghiệp. Con gái cũng hứa sẽ học những điều ba mẹ muốn nhưng vẫn cho mình thỏa sức với say mê. Cô bé rất vui vì được nói ra những điều khó nói và được ba đồng ý.
Cô bé Gia Linh mang đến câu chuyện "Thầy dạy Văn và ý nghĩa trong vốn từ Việt Nam". Em san sẻ rất thích học môn Văn vì chứa nhiều kiến thức và dạy ta thành người, phụ thân dạy rất hay và quan hoài học sinh nhưng cô bé đã đặt câu hỏi: "Mỗi lần giảng bài, từ ngữ ý nghĩa hôm nay thầy giảng khác mai sau lại giảng khác?". giáo viên rất bất bất ngờ trước lời tâm tư của học trò và nói: "Con cũng biết là từ ngữ tiếng Việt rất phong phú, một từ có thể biểu hiện 1 nghĩa cũng như nhiều từ mô tả 1 nghĩa, cho nên thầy dùng nghĩa khác nhau của 1 từ là muốn cho học trò hiểu được tính đa nghĩa của từ ngữ trong tiếng Việt".
Nữ sinh Sương Anh có bố đang điều trị bệnh ung thư và thời gian sống rất ngắn nhưng vẫn nỗ lực để chăm lo cho các con và gia đình, cô bé đã thẳng thắn nói ra nghĩ suy của mình, trách bố vì sao không giữ sức khỏe, không mua thuốc mà dành số tiền để đóng học phí cho con gái. Cô bé đã bật khóc mong rằng thời kì bố sống bên gia đình sẽ được kéo dài thêm và ba từ: "Con yêu ba" đã được nói ra.